Chuyện ‘tào lao’ giờ mới kể – Rất tào lao

Đề dẫn: Được mấy hôm giữa tháng năm (16-19/5) trời đổ đốn, mùa hè mà lạnh như đông. Chả có việc gì làm vì không chạy ra ngoài lăng xăng được nên ngồi chát-chít và chém gió. Nhân việc thầy Phan Hải nói tới ý niệm 1.0 vs. 2.0 thế là mình được thể ‘chém gió’ nhân việc đi mưa bị ướt sũng giày nhưng lại có quan sát thú vị về cách mọi người ‘dựa vào nhau mà sống’ thế là có câu chuyện tào lao 2.0. Hôm nay một ‘tay phây búc cờ’ đình đám mà mình rất ngưỡng mộ nói về ‘góc nhìn’, ‘điểm nhìn’, lens-ism, mình chia sẻ câu chuyện #1.

Tái post: Thầy Phan Hải có hỏi nhân vận trong câu chuyện ‘hắn’ là ám chỉ tới ai. Hắn chả là ai cả. Là hắn mà cũng chẳng phải là hắn. Hắn cũng chẳng phải tôi và tôi cũng không là hắn. Sắc sắc không không, chả biết thế nào mà lần.

#1 “Tuyết rơi mùa hè” ~ Tào lao

Một này giữa tháng năm 2017…

Bao nhiêu năm trước đây, cũng là tháng 5, hắn thấy oi bức lắm, thời tiết nóng nực, rơm rạ phơi đầy đường. Hắn cũng bực bội vì tiếng ve kêu râm ran không dừng giây phút nào, làm hắn inh tai nhức óc. Chưa kể bọn ve sầu cứ nhằm lúc hắn đi qua gốc cây tránh nắng thì chúng thi nhau ‘tè’ xối xả. Như bị mưa phun vào mặt, hắn bực! Hắn thầm nghĩ trong đầu: “rồi tao sẽ lấy nhựa đường hoặc nhựa cây bắt hết chúng mày, cắt cánh, búng vào đít chúng mày kêu ve ve cho bõ tức.”

Tháng năm, nắng! nắng cháy làm cho tóc của hắn vàng hung như nhuộm để có ngày hắn bị vẹo tai oan uổng vì ông bí thư đoàn trường tưởng hắn chơi trội, nhuộm tóc hung ra vẻ kiểu giang hồ. Thế mà hôm nay hắn phải mặc áo khoác bên trong, trùm áo mưa bên ngoài như một ngày mùa đông thực sự. Vừa mặc áo mưa hắn vừa nghĩ trong đầu: ‘chả nhẽ bọn nó hát tuyết rơi mùa hè là điềm báo của biến đổi khí hậu?’ Rồi hắn tự cười với mình: đúng là tào lao hết cỡ! Hắn cười với chính mình, với những suy nghĩ dớ dẩn của mình. Nhiều lúc hắn nghĩ, gì mà ‘tôi tư duy, tôi tồn tại’! Tào lao hết cỡ. Suy nghĩ đến và đi như cơn gió thoảng qua, có chi là vĩnh cửu! Tội “đếch” gì mà tranh luận với nhau những thứ vô bổ.

#2: Tào lao chuyện 2.0

Hôm nay hắn đèo mẹ xuống huyện, chả biết cụ làm gì. Trên đường về, hắn dừng lại mua ít đậu phụ chấm mắm tôm ở một quán cóc ven đường. Chị bán đậu phụ cũng tiện thể gửi luôn ít rau, ít đậu nhờ hắn và mẹ hắn đem về hộ cho một gia đình ở gần nhà. Vài hôm trước, chị ấy còn đèo mẹ hắn về tận nhà khi thấy cụ lóc cóc đi bộ trên đường. Hắn xâu chuỗi các câu chuyện và ngẫm nghĩ: “mọi người nhờ nhau, giúp đỡ nhau tự nguyện, dựa trên lòng tin, có khác gì mô hình của Uber, GrabTaxi, hay Airbnb…” Khác chứ! Mô hình làng xã là 1.0, bọn kia là 2.0, na ná nhau nhưng không phải là một.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s